Chúng ta được sinh ra và nuôi dưỡng bởi Đất Mẹ.
Trong các truyền thống tâm linh cổ xưa của Nam Mỹ và nhiều nền văn hóa bản địa, Trái Đất không chỉ là một hành tinh đơn thuần. Đất Mẹ là một thực thể sống — có ý thức, linh hồn và tình yêu vô điều kiện đã nâng đỡ và che chở muôn loài.
Chúng ta được sinh ra trên Trái Đất này như là những người bảo mệ khu vườn xinh đẹp của Hành tih này.
Với người Inca, nghi lễ tôn vinh Pachamama (Đất Mẹ) hàng năm là nghi lễ thiêng liêng nhất trong năm. Đối với người Maya, khi một đứa trẻ đến tuổi trưởng thành, một nghi lễ chào đón tuổi trưởng thành sẽ nhắc cho cậu bé nhớ rằng, ba mẹ thật sự của đứa bé là Đất và Trời.
Ngày nay, chúng ta sống trong mối quan hệ quên mất sự kết nối với Tinh thần của Tự Nhiên và Đất Mẹ.
Yogananda từng nói: “Trong cơ thể con người, Tình Yêu thiêng liêng nhất mà chúng ta có thể cảm nhận được là tình yêu của Đất Mẹ”
Một khi chúng ta nhớ về Tình Yêu đó, Tình yêu đó sẽ thay đổi nhận thức của chúng ta và dẫn dắt chúng ta bước trên một hành mới của Sự Sống trong mối quan hệ hài hòa với Tự Nhiên và Tạo Hóa. Chúng ta sẽ không còn sống như trước nữa.
Cầu chúc cho mỗi người chúng ta sẽ nhớ lại Tình Yêu đó của Đất Mẹ.

Trí tuệ cổ xưa